Bài đăng

Em có giỏi Tiếng Việt không?

Hình ảnh
Ngày bé anh chơi điện tử trên máy tính, thấy nhiều trò chơi hay lắm, nhưng mà nhân vật nó cứ nói Tiếng Anh chẳng hiểu gì, nên anh phải mò mẫm đi đi lại lại, nhiều lúc chơi cả tháng trời không qua được một cửa. Sau này lúc đi học biết được tí Tiếng Anh bập bõm, anh lại ngồi chơi lại. Cứ sau một thời gian thấy Tiếng Anh của mình khá lên, anh lại ngồi chơi lại một lần, say sưa với những thứ mới hiểu được. Ừ thì, biết Tiếng Anh cũng vui… Mấy năm sinh viên, ra ngoài giao lưu chơi bời, anh quen được vài người bạn nước ngoài. Dù là nước nào thì đều nói chuyện bằng Tiếng Anh cả. Nhiều lúc muốn kể cho chúng nó cái gì hay ho nhưng nghĩ mãi không biết diễn đạt thế nào, lại tiếc cho mình Tiếng Anh không khá. Ừ thì, biết Tiếng Anh cũng hay… Anh sắp phải đi xin việc, rục rịch kiếm chỗ nộp hồ sơ, lên mạng xem thấy nhiều chỗ ưu tiên tuyển người biết Tiếng Anh, giỏi Tiếng Anh thì càng tốt. Nhiều lúc ngồi nghĩ vẩn vơ, kể mà đi phỏng vấn xổ ra được một tràng Tiếng Anh xì xồ thì người ta cũng ưu tiên ...

[Người yêu đi vắng] Tập 2: Biển vẫn cậy mình dài rộng thế...

Hình ảnh
Lẽ ra thì ban đầu seri [Người yêu đi vắng] mình định viết mỗi ngày một bài nhưng sau khi suy nghĩ kĩ thì mình thấy như thế chỉ cần coppy đoạn “Ăn ăn ăn ăn nằm nằm nằm nằm ngồi ngồi ngồi ngồi nằm nằm nằm nằm…” là xong vì ngày nào của mình cũng như ngày nào. Chính vì sự tẻ nhạt vậy nên mình quyết định lâu lâu viết một bài cho nó đặc sắc. Thế nên là mấy hôm trước trong lúc đang ăn bánh đa tự dưng mình thấy nhớ nhà thế là mình quyết định xách *bộ phận trên cơ thể dùng để ngồi* lên và đi. Và mình về nhà thật, chẳng mang theo đồ đạc quần áo gì… Về nhà rõ là nhiều chuyện để kể hơn. Nhưng đầu tiên mình muốn kể một chuyện không liên quan lắm… Hồi cấp 2, cấp 3 mình hay đọc tạp chí Văn học tuổi trẻ. Có lần đọc được câu chuyện thế này: Nhà thơ Hữu Thỉnh (chính là bác tác giả bài thơ “Vợ nhặt” mà có câu “Tiếng ghita nâu bầu trời cô gái ấy/ Tơ rưng tưng tưng tưng tưng…”) trong thời gian công tác tại Quảng Ninh có lần một người bạn nhờ bác trông hộ cá khô phơi ngoài bãi biển cho ruồi nhặng ong ve đỡ ...

Người yêu đi vắng - Tập 1: Vạn sự khởi đầu nan

Hình ảnh
…người yêu mình có bầu được hơn tháng rồi ^_^ Thế nên là bạn người yêu đã bị cả chị gái lẫn mẹ gọi về quê để chăm sóc. Cũng phải thôi, con đầu lòng thì ai chả lo… Trước khi về bạn ấy đã dặn dò mình cẩn thận (thật ra là đã cụ thể hóa bằng văn bản) là không được đi chơi với zai, cũng không được đi chơi với gái, nên từ hôm qua đến giờ mình đã bỏ rất nhiều công sức nhưng vẫn chưa tìm được một bạn gay hay les nào cả. Khả năng cả tuần không được đi đâu chơi thật… Quay lại chủ đề chính, mình bắt đầu serie [Người yêu đi vắng] này một phần để bày việc ra làm cho đỡ chán, vì rằng thì là độ này mình chỉ có mỗi việc ở nhà ngủ và chơi điện tử (thật ra mình còn phải chỉnh sửa nốt khóa luận để đem nộp nhưng vì thầy giáo hướng dẫn đã gọi điện bảo “Bài làm của em tốt lắm giờ em chỉ cần đóng bìa đưa cho thầy để thầy cho 10 điểm” nên đâm ra mình vẫn đang vứt đấy chưa làm gì); một phần nữa là vì hồi bé mình rất thích phim “Khi mẹ vắng nhà”, phim có mấy chị em ở nhà trông nhau cho mẹ đi đánh Mỹ, xem vui ...

Chuyện thầm kín đêm qua

Hình ảnh
Mặc dù là đã post lên tường nhà bạn ấy rồi, nhưng sáng nay đọc lại mình thấy bài viết thật là ý nghĩa sâu sắc nên mình quyết định post vào riêng một note để lâu lâu lôi ra đọc lại. Hoặc là như bạn ấy muốn khoe với thiên hạ thì bạn ấy cũng dễ tìm :v Hình như từ lúc quen nhau đến giờ chưa post lên tường nhà này phát nào. Nay nhân lúc tiết trời giá rét, lòng người cô đơn lạnh lẽo, đêm xuống hiu hắt âm u (đùa chứ lẽ ra phải đi ngủ mai đi thi nhưng anh chưa buồn ngủ lắm) nên anh viết (bậy) vài dòng lên tường nhà em, như những người yêu thương nhau họ thường làm thơ viết nhạc gửi cho người yêu để mà nói lên nỗi lòng sâu kín của mình dành cho người yêu vậy, hoặc cũng có thể là như kiểu mấy thằng trẻ trâu nhân lúc chủ nhà đang ngủ mà viết vẽ lăng nhăng lên tường rồi vừa chạy vừa cười sằng sặc… À nhân nói về việc viết bậy lên tường, anh lại nhớ chuyện hồi bé bé 7,8 tuổi anh lấy zái mít (không biết các địa phương khác gọi là gì nhưng nó giống như quả mít bao tử và có rất nhiều nhựa) viết bậy...

Chia tay...

Hình ảnh
Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố Mùa đông sắp tới rồi Mùa đông này ta sẽ phải chia tay Một chuyện chia tay có gì đâu em nhỉ? Một chuyện tình tan vỡ có gì đâu… - Lưu Quang Vũ –   Anh sẽ chia tay một người yêu nữa. Mấy tuần gần đây anh nghĩ rất nhiều về việc này. Hai tháng trước anh đã chia tay một người, giờ đây anh lại sắp chia tay một người nữa. Những người mà anh từng nghĩ sẽ cùng anh đi đến cuối cuộc đời… MT và VT. Anh quen MT cách đây hơn 10 năm. Và anh yêu cô ngay từ lần đầu gặp mặt. Cô là một người thông minh, nhanh nhẹn và biết nghe lời. Anh có thể dành cả ngày, thậm chí cả đêm ở bên cô mà không biết chán. Cô luôn mang đến cho anh những bất ngờ thú vị. Ở bên cạnh cô, anh có thể thoải mái làm những gì mình muốn. Trong suốt 10 năm yêu nhau, anh chưa một lần cảm thấy buồn vì cô. Mặc dù vậy cũng có những lần cô khiến anh bực mình vì sự khó hiểu và khó đoán của mình. Mặc dù vậy, cho đến tận bây giờ, anh vẫn dành cho cô một vị trí đặc biệt. Chỉ là, anh không còn dành nhiều thời gian...

Mấy người bạn

Hình ảnh
Anh có một người bạn. Bạn ấy rất cá tính. Luôn vững vàng và mạnh mẽ trước sóng gió. Bạn ấy thích đi và đi nhiều, đến những nơi xa hơn cả nơi xa nhất anh từng đến. Bạn ấy rất hay cười. Lúc nhắn tin hay nói chuyện qua yahoo hay fb bạn ấy thường *cười* một cách hiền hiền như thế. Dù sóng gió đã từng tràn qua cuộc đời bạn ấy, nhưng bạn ấy vẫn rất lạc quan và toát ra cái gì đấy vui tươi yêu đời. Và dù bạn ấy thường hay thiếu tiền phải vay anh và bài tập chồng chất phải đi xin bài mọi người, nhưng bạn ấy vẫn tung tăng hết nơi này đến nơi khác. Bạn ấy thực sự rất đặc biệt. Và khó hiểu. Vì bỗng dưng đêm nay nhìn thấy ảnh bạn ấy ở một nơi có lẽ là khá xa, anh nhận ra xung quanh mình có những người bạn thật thú vị. Thế là anh ngồi viết… … Anh có một người bạn. Bạn ấy thường hay buồn và trống rỗng. Bạn ấy luôn mong một cuộc sống giản dị và nhẹ nhàng, mà từ bạn ấy hay dùng là “an yên” hay “an nhiên” gì đó. Bạn ấy thích chăm sóc những người bạn ấy yêu thương, thích dựa vào người yêu và thích kể l...

Cuộc đời của Lạc - Kỳ 1: Thời thơ ấu

Hình ảnh
“Sống trên đời cần có một tấm lòng Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” - Trịnh Công Sơn – “Tối nay tự nhiên thèm ăn lòng xào dưa” - Lạc Rang - … Chuyện là hôm nay tinh thần anh hưng phấn lạ thường. Nhìn đâu cũng thấy yêu thương phơi phới. Đúng kiểu «Người yêu người sống để yêu nhau». Thế nên muốn kể mấy cái chuyện linh tinh về mình. Tại vì nếu kể chuyện linh tinh về người khác thì lại thành bới móc tọc mạch đời tư, nên tốt nhất là kể chuyện về mình. Đại khái như ôn lại kỉ niệm cũ. Hoặc như nếu ai ghét thì sẽ nghĩ anh bị hoang tưởng hoặc kiêu căng khoe khoang gì gì đấy… Chuyện bắt đầu từ gần 2000 năm trước… Tại một nơi hẻo lánh, có 3 anh em là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi cùng nhau kết nghĩa tại một khu vườn đầy hoa đào nở. Đánh dấu một thời kì lịch sử với những câu chuyện trở thành huyền thoại… Sử cũ ghi lại gọi là kết nghĩa Vườn Đào… …Khoảng hơn 20 năm trước, cũng tại Vườn Đào, một nhân vật khác được sinh ra… Tiếc là cuộc đời nhân vật này chưa có sử sách nào ghi l...