Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ thẩn

[Người yêu đi vắng] Tập 2: Biển vẫn cậy mình dài rộng thế...

Hình ảnh
Lẽ ra thì ban đầu seri [Người yêu đi vắng] mình định viết mỗi ngày một bài nhưng sau khi suy nghĩ kĩ thì mình thấy như thế chỉ cần coppy đoạn “Ăn ăn ăn ăn nằm nằm nằm nằm ngồi ngồi ngồi ngồi nằm nằm nằm nằm…” là xong vì ngày nào của mình cũng như ngày nào. Chính vì sự tẻ nhạt vậy nên mình quyết định lâu lâu viết một bài cho nó đặc sắc. Thế nên là mấy hôm trước trong lúc đang ăn bánh đa tự dưng mình thấy nhớ nhà thế là mình quyết định xách *bộ phận trên cơ thể dùng để ngồi* lên và đi. Và mình về nhà thật, chẳng mang theo đồ đạc quần áo gì… Về nhà rõ là nhiều chuyện để kể hơn. Nhưng đầu tiên mình muốn kể một chuyện không liên quan lắm… Hồi cấp 2, cấp 3 mình hay đọc tạp chí Văn học tuổi trẻ. Có lần đọc được câu chuyện thế này: Nhà thơ Hữu Thỉnh (chính là bác tác giả bài thơ “Vợ nhặt” mà có câu “Tiếng ghita nâu bầu trời cô gái ấy/ Tơ rưng tưng tưng tưng tưng…”) trong thời gian công tác tại Quảng Ninh có lần một người bạn nhờ bác trông hộ cá khô phơi ngoài bãi biển cho ruồi nhặng ong ve đỡ ...

Chuyện thầm kín đêm qua

Hình ảnh
Mặc dù là đã post lên tường nhà bạn ấy rồi, nhưng sáng nay đọc lại mình thấy bài viết thật là ý nghĩa sâu sắc nên mình quyết định post vào riêng một note để lâu lâu lôi ra đọc lại. Hoặc là như bạn ấy muốn khoe với thiên hạ thì bạn ấy cũng dễ tìm :v Hình như từ lúc quen nhau đến giờ chưa post lên tường nhà này phát nào. Nay nhân lúc tiết trời giá rét, lòng người cô đơn lạnh lẽo, đêm xuống hiu hắt âm u (đùa chứ lẽ ra phải đi ngủ mai đi thi nhưng anh chưa buồn ngủ lắm) nên anh viết (bậy) vài dòng lên tường nhà em, như những người yêu thương nhau họ thường làm thơ viết nhạc gửi cho người yêu để mà nói lên nỗi lòng sâu kín của mình dành cho người yêu vậy, hoặc cũng có thể là như kiểu mấy thằng trẻ trâu nhân lúc chủ nhà đang ngủ mà viết vẽ lăng nhăng lên tường rồi vừa chạy vừa cười sằng sặc… À nhân nói về việc viết bậy lên tường, anh lại nhớ chuyện hồi bé bé 7,8 tuổi anh lấy zái mít (không biết các địa phương khác gọi là gì nhưng nó giống như quả mít bao tử và có rất nhiều nhựa) viết bậy...

[Thơ thẩn] Anh vẫn viết

Hình ảnh
Anh vẫn viết thơ tình dù chẳng có em Anh vẫn viết chuyện buồn vui mơ mộng Viết những màu hồng những khung trời mở rộng Viết cả những giận hờn, những đau khổ chia ly   Anh vẫn viết thơ tình dù chẳng gửi thư đi Như nhạc sĩ viết nên “Lời của gió” Chẳng dành cho ai, viết rồi giữ lại Biết đâu có người chép tặng người yêu…   Anh vẫn viết thơ tình những buổi “gió xiêu xiêu” Viết cảm xúc của một thời xưa cũ Gửi buồn vui trong từng con chữ Lẵng lẽ nhìn cuộc sống trôi qua   Anh vẫn viết thơ tình khi mọi thứ đã xa Những kỉ niệm vào thơ thường rất đẹp Ngày tháng trôi qua, cuộc đời chật hẹp Anh vẫn viết thơ tình dù chẳng có em…   Hạ Long, ngày 29 tháng 7 năm 2013 Lạc Rang

[Thơ thẩn] Bài thờ đầu mùa đông

Hình ảnh
Bạn Lạc đã trở lại sau một thời gian dài vắng bóng… Dự định là viết gì đấy thật tình cảm lãng mạn để chào đón mùa đông nhưng đầu tiên phải làm ấm tinh thần đã :X     “Anh tôi lớn tuổi hơn tôi Bố tôi lớn tuổi hơn tôi rất nhiều Ô kìa... có một con diều 8-> Diều mà có gió thì diều sẽ bay...”   Mát zời như mấy hôm nay Đầu óc cũng thấy bay bay như diều Bỗng dưng muốn viết đôi điều Kiểu như “có gió thì diều sẽ bay…”   Mát zời như mấy hôm nay Được ăn thịt chó thì hay tuyệt vời Chờ mãi chẳng thấy ai mời Tiền thì đã hết anh thời ăn chay…   Mát zời như mấy hôm nay Ra đường chỉ muốn có tay để cầm Nhưng thấy xe chạy ầm ầm Ai cũng hối hả chả cần cầm tay…   Mát zời như mấy hôm nay Ngủ dậy chỉ muốn lăn quay trên giường Ăn uống thì cũng thất thường Thế mà vẫn phải tới trường ôn thi…   (Nói thêm về việc ôn thi Là lên thư viện ngồi lì nhìn nhau Chơi game vài tiếng qua mau Mà khi đọc sách nó lâu kinh hoàng… Anh học thì cũng làng nhàng Được cái tốt bụng gặp toàn điều m...

[Thơ thẩn] Ước mơ của anh (Ver 2.0)

Hình ảnh
Hôm nay đi chơi trung thu ở 1 tổ dân khu phố, vừa được phong bì lại được cả phần quà mang về như các cháu thiếu nhi. Đường về dài thật là dài. Nhưng bình yên lạ…     Hôm nay lại tết trung thu Người nhớn trẻ nhỏ lại bu ra đường Nói chung anh vẫn bình thường Trăng thanh gió mát trèo tường đi chơi… Khuya về đầu óc thảnh thơi (Thật ra vài chỗ cũng hơi… bất thường) … Đang định tắt máy lên giường Tự nhiên muốn viết lên tường vài câu To tát thì chẳng có đâu Chỉ là cảm xúc rủ nhau ùa về Dù cho công việc bộn bề Vẫn có những lúc tràn trề yêu thương :”> … Trung thu trăng sáng như gương Trẻ con khắp phố khắp phường líu lo Đèn thì chẳng cái nào to Lân thì dặt dẹo ốm o gầy còm Bà con cô bác đứng nhòm Tươi cười hớn hở: “Có còn hơn không…” Còn em em đứng chống hông Lườm yêu một cái “Kệ chồng sinh con >:P ” … Chẳng cần thề nguyện sắt son “Bình yên” hai chữ vẹn tròn là vui…   Hà Nội, 30 tháng 9 năm 2012 (Trung Thu) Lạc Rang

[Nhạc thiếu nhi lời người lớn] Tại em hết

Hình ảnh
Tình hình là mồm mình vẫn đang cười toe toét chưa ngậm được lại sau khi đọc bài này của một người bạn :"> Giờ mới biết nhạc thiếu nhi xong ghép lời tình yêu vào nghe cũng dễ thương phết ;))  Ngày xưa mình cũng thích "Năm ngón tay ngoan", có đợt để thành nhạc chờ nữa chứ. Tập hát nào mọi người :X    Tại em hết!! tặng Bão nhạc: ăn cắp bài “Năm ngón tay ngoan” :P lời: mxtd chế :D   Tại vì em cũng dễ thương Làm tôi bỗng như chợt vấn vương Tại vì em môi hé cười Làm tôi thấy như tim buồn hơn...   Tại vì em, nắng với mưa Chợt đi, đến như đùa thế thôi... Tại vì em mang gió trời Thả mây trắng phiêu du hồn tôi...   Tại vì em cất bước chân Về nơi ấy xa tầm mắt tôi! Còn mình tôi, tôi ngóng đợi Nào ai biết cho đâu người ơi?   Nụ cười em vẫn cứ tươi, Dành cho biết bao người khác tôi! Còn riêng tôi, em hững hờ Mặc chân bước theo sau ngẩn ngơ...   1... 2... 3... phút cách xa Mà như đã qua nhiều tháng năm Đầy buồn vui, bao nỗi lòng Ngày thao thức hay đêm chờ mo...