Ký sự tình yêu - Kỳ (rất có thể là) cuối: Thật ra mà nói...
"…Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua Là hạt bụi vô tình trên áo Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn…” - Xuân Quỳnh - Mấy dòng của cô Xuân Quỳnh. Đặc biệt thích cặp Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ. Đọc thơ bác Vũ, và cô Quỳnh (gọi liều thế mặc dù cô Quỳnh hơn tuổi bác Vũ) cảm giác tình yêu thật đẹp, giản dị, và bình yên. Ừ bình yên, cái ấy mới đáng quý. Nhưng "bình yên" không có nghĩa là "lặng lẽ". Như trong một bài anh từng viết, tìm được khoảng lặng trong cuộc sống thật là đáng quý, nhưng tìm được bình yên trong bão tố thì thật đáng khâm phục. Thật khó để tìm được một tình yêu đầy cảm xúc, đầy màu sắc, với những dại khờ, hi vọng, ngông cuồng; với nụ cười, nước mắt; với những suy tư thật miên man như một người đã sống cả thế kỉ, và cả những ý tưởng trẻ con ngốc nghếch như một kẻ mới lớn rung động vì mối tình đầu… Rồi sau tất cả, mọi thứ lại trở về đúng chỗ bình yên của nó… Cách đây hơn 1 năm, anh bắt đầu những dò...