Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự tuổi mới lớn

Ôn thi Đại học môn Văn dành cho các bạn thích phiêu lưu mạo hiểm

Hình ảnh
Chủ nhật rảnh rỗi (thật ra ngày nào anh cũng rảnh nhưng thêm “chủ nhật” vào nghe cho có vẻ bận rộn hơn). Lâu rồi anh không viết lách gì, mấy lần viết được vài dòng lại thôi, bao nhiêu thứ muốn viết, bao nhiêu thứ để viết mà cứ rối rối chẳng biết bắt đầu từ đâu… Thôi thì hôm nay bắt đầu từ cái việc ngày xưa hay phải viết nhất: phân tích tác phẩm văn học trong SGK. Cái việc phải bắt đầu làm từ hồi lớp 6 lớp 7 và kéo dài đến tận khi thi ĐH xong. Giờ thử lại xem sao… … Đề bài: Phân tích đại khái bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh  (tức có nghĩa là thích phân tích chỗ nào ta phân tích chỗ đó, biểu điểm thế nào mặc kệ)                               BÀI LÀM (Lưu ý: Trong bài làm dưới đây có thể có những nội dung không liên quan đến chương trình THPT, cũng không xuất hiện những phân tích kiểu “ Sóng là một hình tượng ẩn dụ, là sự hóa thân của cái "tôi" trữ tình của nữ sĩ bla bla…”. Độc giả cân nhắc trước khi ...

Sống có nguyên tắc

Hình ảnh
"Nếu cứ mãi giữ NGUYÊN ắt một ngày sẽ TẮC"  Anh là một thằng sống có nguyên tắc. Hẳn là nhiều người đọc xong sẽ bật cười mà rằng “Thằng này mà còn gọi là có nguyên tắc thì chắc đến Chí Phèo cũng sống có nguyên tắc được!”. Nhưng sự thật thì anh tự thấy mình sống có nguyên tắc. Và tất nhiên, Chí Phèo, cũng có một phần nào đấy của sự sống có nguyên tắc (thí dụ như nguyên tắc “chỉ rạch mặt ăn vạ khi có đông người” hay nguyên tắc “giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực và cảm tử”). Anh thì không thích giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, và càng không thích rạch mặt ăn vạ (ăn vạ thì có thể chứ rạch mặt thì không). Nhưng anh vẫn là người sống có nguyên tắc.

Em có giỏi Tiếng Việt không?

Hình ảnh
Ngày bé anh chơi điện tử trên máy tính, thấy nhiều trò chơi hay lắm, nhưng mà nhân vật nó cứ nói Tiếng Anh chẳng hiểu gì, nên anh phải mò mẫm đi đi lại lại, nhiều lúc chơi cả tháng trời không qua được một cửa. Sau này lúc đi học biết được tí Tiếng Anh bập bõm, anh lại ngồi chơi lại. Cứ sau một thời gian thấy Tiếng Anh của mình khá lên, anh lại ngồi chơi lại một lần, say sưa với những thứ mới hiểu được. Ừ thì, biết Tiếng Anh cũng vui… Mấy năm sinh viên, ra ngoài giao lưu chơi bời, anh quen được vài người bạn nước ngoài. Dù là nước nào thì đều nói chuyện bằng Tiếng Anh cả. Nhiều lúc muốn kể cho chúng nó cái gì hay ho nhưng nghĩ mãi không biết diễn đạt thế nào, lại tiếc cho mình Tiếng Anh không khá. Ừ thì, biết Tiếng Anh cũng hay… Anh sắp phải đi xin việc, rục rịch kiếm chỗ nộp hồ sơ, lên mạng xem thấy nhiều chỗ ưu tiên tuyển người biết Tiếng Anh, giỏi Tiếng Anh thì càng tốt. Nhiều lúc ngồi nghĩ vẩn vơ, kể mà đi phỏng vấn xổ ra được một tràng Tiếng Anh xì xồ thì người ta cũng ưu tiên ...

[Thơ thẩn] Có lẽ nào ta đã trưởng thành hơn

Hình ảnh
Có lẽ nào ta đã trưởng thành hơn Khi từ lâu nước mắt chỉ rơi lúc ngáp dài ngáp ngắn Sóng gió đi qua ta vẫn thấy lòng phẳng lặng Phút chốc nói cười rồi cảm xúc lại sạch trơn…   Có lẽ nào ta đã trưởng thành hơn Khi bờ vai ta có người dựa vào mà khóc Những vui buồn, lo âu, những thăng trầm, khó nhọc Ta chẳng gánh nổi của ta, ta lại gánh cho người…   Có lẽ nào ta đã trưởng thành hơn Khi tay chẳng run run lúc nắm tay một người con gái Ánh mắt ngày nào giờ chẳng còn e ngại Chẳng hờn, chẳng giận, chẳng chờ mong…   Có lẽ nào ta đã trưởng thành hơn Khi trò chơi vợ chồng ta giỏi hơn tình yêu thật Và biết đâu giữa dòng đời tấp nập Ta trưởng thành – ta bỏ lỡ một tình yêu…   Ta trưởng thành hơn được bao nhiêu ? Khi tương lai mịt mờ mỗi ngày gần thêm một chút Mỗi tháng, mỗi tuần, mỗi giờ, mỗi phút, Ta chẳng trưởng thành, ta chỉ già đi…   Hà Nội, đêm 31 tháng 7, sáng 1 tháng 8 năm 2012 Lạc Rang

Mưa

Hình ảnh
Hôm nay mưa tầm tã từ sáng. Anh ngồi vật vờ ở nhà, chẳng ra ngoài ăn trưa được. Lục lọi trong máy tìm được một bài ngày xưa viết về mưa. Cũng là những cơn mưa mùa hạ như hôm nay. Chỉ khác là người ngồi ngắm mưa mà bụng đói cồn cào, cảm xúc chẳng còn dạt dào như trước. Anh cười... Ai đó từng bảo, khi thời gian trôi qua, một số người lớn lên còn một số người già đi... Dạo này anh không thấy mình lớn lên... Mưa quất xuống lá bàng xanh rộng Mưa leo lên mái ngói xa mờ Mưa chầm chậm thả tình trong vẳng lặng Mưa thì thào câu chuyện ngớt từ xưa - Heinrich Heine - Mưa mùa hạ… Đã lâu không để ý một cơn mưa… Mưa vẫn thế... mà cảm xúc mỗi lần một khác… Mưa bình yên… Chợt đến, chợt đi, mưa mà, chẳng ai nói trước được. Nhiều lúc trời đang nắng đẹp bỗng dưng mưa. Và mưa mau tạnh lắm. Vì nắng vẫn còn, trời vẫn sáng. Sau những cơn mưa như thế thường có cầu vồng. Ngắm cầu vồng… nhiều khi không thấy hết được cả 7 sắc mà trông vẫn đẹp. Lấp lánh. Mờ ảo. Cầu vồng vắt qua lưng chừng núi, cầu vồng ngang mặt b...

Nhật ký

Hình ảnh
Lẽ ra giờ anh phải ngồi học hành ôn thi chăm chỉ, nhưng thôi, tự dưng muốn viết gì đấy giải trí hơn là đâm đầu vào cái đống chữ vô nghĩa và vô dụng ấy… Dạo này anh suy nghĩ lộn xộn thật, đầu óc cứ quay quay đủ thứ chuyện cả quan trọng lẫn không quan trọng… Viết vài dòng văn xuôi có vần nhịp xem có khá hơn không…   Nhật ký   Cha cho quyển sổ Gáy vàng óng ánh Giấy trắng thơm lừng Anh nắn nót ghi bên ngoài: “Nhật ký”... Một ngày tháng 3 của 10 năm về trước… … Rồi những vui những buồn những giận hờn hi vọng Cả những suy tư rung động đầu đời Anh ghi lại qua từng trang giấy “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…” … Ngày… tháng… năm… (8 năm về trước) Sau này mình sẽ thành Luật sư hay Võ sư ? Đại sư nghe cũng hay ấy nhỉ? Ừ thì miễn có “sư”… … Ngày… tháng… năm… (5 năm về trước) Con đường đầy nắng và gió Và những rung động trong veo như tiếng cười 2 đứa… Thuở chẳng ai hay… … Ngày 24 tháng 11 năm 2007 Một đêm khó ngủ Vì cuộc đời đầy những bất ngờ Ai biết ngày sau ra sao nữa Thằng nhóc khờ khờ ...

Đêm mưa

Hình ảnh
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ sao ta không chọn lựa để quên? Anh đã từng thích ngắm nhìn những hạt nước rơi rơi như thế… Xuyên qua ánh đèn đường loang loáng với những tán cây in bóng những hình thù kì dị. Bên chiếc bàn học sinh trải tấm khăn hoa lòe loẹt và chiếc máy tính cũ, với những trang giấy gạch xóa lem nhem, anh hì hục viết những câu chuyện nửa người nửa quỷ, nửa lãng mạn nửa chết chóc; anh đặt cảm xúc vào từng câu chữ, vung vãi suy tư như một kẻ đã sống cả một cuộc đời dài. Anh say sưa với những dòng cảm xúc miên man, những rung động đầu đời. Say sưa với nắng gió, với lá vàng, với mây trôi, với những nụ cười và nước mắt… Có lẽ anh là một thằng mơ mộng… … Anh đã từng thích ngắm nhìn những hạt nước rơi rơi như thế… Để nghe lòng thật thanh thản. Ánh mắt lướt qua con đường và khẽ mỉm cười khi thấy dáng ai vội vã dưới cơn mưa mùa hạ. Cơn mưa chợt ập đến khi nắng còn chưa kịp tắt. Và nắng. Và mưa. Và một thứ ánh sáng lung linh mà ngày ấy anh vẫn thường bảo rằng nó...

Tản mạn đầu đông

Hình ảnh
Hôm nay trời phụ lòng người. Lâu lắm mới có một hôm anh… chải đầu trước khi đi học. Thế mà trời lại mưa :-< Kết quả là anh bước vào lớp với quả đầu ướt lẹp nhẹp. 8h tối. Đạp xe về. Gió lạnh như mùa đông vậy. Tự dưng nhớ cái thời cách đây 3 năm. Cái lần đầu tiên nảy ra ý tưởng viết lách. Lần đầu ấy... Định về nhà sẽ viết cái gì đấy thật nhẹ nhàng bay bổng. Nhưng lại thôi. Đành để bay bổng cho ngày xưa vậy… Post lại vài dòng cảm xúc của 3 năm trước… Bài tản mạn đầu tiên anh viết... Lạnh một chút cho tâm hồn tỉnh lại Chỉ sợ lòng mình, ai sợ gió đông… -Lạc Rang- Mùa đông nắng ít, mưa ít, lúc nào cũng chỉ có gió, trời ảm đạm nhợt nhạt, lầm lì với gió… Tháng 10, học túi bụi, ừ thì sắp thi học sinh giỏi rồi mà (học sinh giỏi cơ đấy ^^). Chán cũng phải học, không muốn cũng phải học, không hiểu gì cũng… cứ học. Thời gian trôi nhanh quá! Các thứ chồng chất lên nhau, không kịp hiểu. Rồi bất chợt chiều nay.... gió lạnh… Có phải gió mùa đông không nhở? Chẳng biết! Chỉ biết là gió se se lạnh, khô...