Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết mãi chưa xong

Sống có nguyên tắc

Hình ảnh
"Nếu cứ mãi giữ NGUYÊN ắt một ngày sẽ TẮC"  Anh là một thằng sống có nguyên tắc. Hẳn là nhiều người đọc xong sẽ bật cười mà rằng “Thằng này mà còn gọi là có nguyên tắc thì chắc đến Chí Phèo cũng sống có nguyên tắc được!”. Nhưng sự thật thì anh tự thấy mình sống có nguyên tắc. Và tất nhiên, Chí Phèo, cũng có một phần nào đấy của sự sống có nguyên tắc (thí dụ như nguyên tắc “chỉ rạch mặt ăn vạ khi có đông người” hay nguyên tắc “giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực và cảm tử”). Anh thì không thích giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, và càng không thích rạch mặt ăn vạ (ăn vạ thì có thể chứ rạch mặt thì không). Nhưng anh vẫn là người sống có nguyên tắc.

Cuộc đời của Lạc - Kỳ 1: Thời thơ ấu

Hình ảnh
“Sống trên đời cần có một tấm lòng Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” - Trịnh Công Sơn – “Tối nay tự nhiên thèm ăn lòng xào dưa” - Lạc Rang - … Chuyện là hôm nay tinh thần anh hưng phấn lạ thường. Nhìn đâu cũng thấy yêu thương phơi phới. Đúng kiểu «Người yêu người sống để yêu nhau». Thế nên muốn kể mấy cái chuyện linh tinh về mình. Tại vì nếu kể chuyện linh tinh về người khác thì lại thành bới móc tọc mạch đời tư, nên tốt nhất là kể chuyện về mình. Đại khái như ôn lại kỉ niệm cũ. Hoặc như nếu ai ghét thì sẽ nghĩ anh bị hoang tưởng hoặc kiêu căng khoe khoang gì gì đấy… Chuyện bắt đầu từ gần 2000 năm trước… Tại một nơi hẻo lánh, có 3 anh em là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi cùng nhau kết nghĩa tại một khu vườn đầy hoa đào nở. Đánh dấu một thời kì lịch sử với những câu chuyện trở thành huyền thoại… Sử cũ ghi lại gọi là kết nghĩa Vườn Đào… …Khoảng hơn 20 năm trước, cũng tại Vườn Đào, một nhân vật khác được sinh ra… Tiếc là cuộc đời nhân vật này chưa có sử sách nào ghi l...

Cũ...

Hình ảnh
“Đồ dùng lâu gọi là đồ cũ Chuyện qua lâu gọi là chuyện cũ Người yêu lâu (có) gọi là người cũ (?)… …Rồi đến năm, tháng, ngày, giờ nào ta thành cũ của nhau? Viết mấy dòng đầu rùng rợn vậy để ai đọc được thấy có vẻ lâm li bi đát thôi. Thật ra câu chuyện nó thế này… Tối nay anh ở nhà ăn cơm. Cũng lâu lâu rồi anh không ăn cơm ở nhà giờ này mà thường về nhà lúc mọi người đã ngủ và ăn cơm 1 mình trong ánh đèn bàn học leo lắt kiểu rất là chị Dậu tắt đèn Ngô Tất Tố. Nhưng hôm nay anh ở nhà ăn cơm với bạn đầu bếp đảm đang của gia đình. Xong là đang ăn cơm thì anh có tin nhắn, âm tin nhắn của anh là cái đoạn nhạc mở đầu trò Battle city trên điện tử 4 nút (quen gọi là trò Bắn xe tăng). Ai muốn nghe thì bấm vào đây  nghe cho vui và nhớ về tuổi thơ. Thế là cả 2 ngồi nói chuyện ngày xưa chơi điện tử 4 nút với cả điện tử 6 nút bắn xe tăng, contra, mario, cảnh sát đường phố, bắn vịt, cậu bé 3 mắt, ninja cứu mẹ (chả biết có phải cứu mẹ không vì thật ra chơi mãi không qua được cửa 2) và cả tỉ tỉ nhữn...