[Truyện ngắn] Người gặp trong đêm mưa
Đêm. Đã gần 12h. Lạnh, tê cóng cả hay bàn tay. Mấy hôm nay trời đều như vậy, ảm đạm, cảm giác như thiếu sức sống. Nó đang loay hoay khóa nốt cánh cửa cuối cùng của căn nhà. Ngoài đường đèn còn đang sáng, nó cảm thấy yên tâm hơn. Căn nhà chỉ có mình nó, và mưa, và gió, và một đêm thật lạnh. Tiếng gió rít ngày một lớn, có lẽ mưa còn to hơn. Tặc lưỡi, nó quay trở vào trong nhà, trong đầu vẫn lởn vởn hình ảnh một cái bóng trắng lượn lờ bên c ửa sổ. Đó là một câu chuyện nó vừa đọc lúc chiều, về một cô gái chết khi còn rất trẻ, cô gái tự tử, và oan hồn cứ lẩn khuất quanh khu phố, lượn qua các cửa sổ để tìm hơi ấm từ một căn nhà nào đấy. Nó khẽ rùng mình, càng lạnh hơn, có lẽ nên để điện sáng cho dễ ngủ. Nó nằm cuộn tròn vào trong chăn, an tâm hơn khi hình ảnh về cái bóng bên cửa sổ không còn trong tâm trí… Bên ngoài mưa vẫn rơi, có lẽ giờ...