Bài đăng

Mấy người bạn

Hình ảnh
Anh có một người bạn. Bạn ấy rất cá tính. Luôn vững vàng và mạnh mẽ trước sóng gió. Bạn ấy thích đi và đi nhiều, đến những nơi xa hơn cả nơi xa nhất anh từng đến. Bạn ấy rất hay cười. Lúc nhắn tin hay nói chuyện qua yahoo hay fb bạn ấy thường *cười* một cách hiền hiền như thế. Dù sóng gió đã từng tràn qua cuộc đời bạn ấy, nhưng bạn ấy vẫn rất lạc quan và toát ra cái gì đấy vui tươi yêu đời. Và dù bạn ấy thường hay thiếu tiền phải vay anh và bài tập chồng chất phải đi xin bài mọi người, nhưng bạn ấy vẫn tung tăng hết nơi này đến nơi khác. Bạn ấy thực sự rất đặc biệt. Và khó hiểu. Vì bỗng dưng đêm nay nhìn thấy ảnh bạn ấy ở một nơi có lẽ là khá xa, anh nhận ra xung quanh mình có những người bạn thật thú vị. Thế là anh ngồi viết… … Anh có một người bạn. Bạn ấy thường hay buồn và trống rỗng. Bạn ấy luôn mong một cuộc sống giản dị và nhẹ nhàng, mà từ bạn ấy hay dùng là “an yên” hay “an nhiên” gì đó. Bạn ấy thích chăm sóc những người bạn ấy yêu thương, thích dựa vào người yêu và thích kể l...

Cuộc đời của Lạc - Kỳ 1: Thời thơ ấu

Hình ảnh
“Sống trên đời cần có một tấm lòng Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” - Trịnh Công Sơn – “Tối nay tự nhiên thèm ăn lòng xào dưa” - Lạc Rang - … Chuyện là hôm nay tinh thần anh hưng phấn lạ thường. Nhìn đâu cũng thấy yêu thương phơi phới. Đúng kiểu «Người yêu người sống để yêu nhau». Thế nên muốn kể mấy cái chuyện linh tinh về mình. Tại vì nếu kể chuyện linh tinh về người khác thì lại thành bới móc tọc mạch đời tư, nên tốt nhất là kể chuyện về mình. Đại khái như ôn lại kỉ niệm cũ. Hoặc như nếu ai ghét thì sẽ nghĩ anh bị hoang tưởng hoặc kiêu căng khoe khoang gì gì đấy… Chuyện bắt đầu từ gần 2000 năm trước… Tại một nơi hẻo lánh, có 3 anh em là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi cùng nhau kết nghĩa tại một khu vườn đầy hoa đào nở. Đánh dấu một thời kì lịch sử với những câu chuyện trở thành huyền thoại… Sử cũ ghi lại gọi là kết nghĩa Vườn Đào… …Khoảng hơn 20 năm trước, cũng tại Vườn Đào, một nhân vật khác được sinh ra… Tiếc là cuộc đời nhân vật này chưa có sử sách nào ghi l...

Một ngày thứ 7

Hình ảnh
“Sống trên đời cần có một tấm lòng Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…” - Trịnh Công Sơn – “Tối nay tự nhiên thèm ăn lòng xào dưa” - Lạc Rang -   Sự thật thì anh vừa ngồi viết một note dài loằng ngoằng kể về mấy chuyện linh tinh thời thơ ấu. Trong đấy có một đoạn đầu thế này: “Chuyện bắt đầu từ gần 2000 năm trước… Tại một nơi hẻo lánh, có 3 anh em là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi cùng nhau kết nghĩa tại một khu vườn đầy hoa đào nở. Đánh dấu một thời kì lịch sử với những câu chuyện trở thành huyền thoại… Sử cũ gọi là kết nghĩa Vườn Đào… …Khoảng hơn 20 năm trước, cũng tại Vườn Đào, một nhân vật khác được sinh ra… Tiếc là cuộc đời nhân vật này chưa có sử sách nào ghi lại… Nay anh thay mặt lịch sử, ghi lại đôi dòng về cuộc đời… mình. Phòng trường hợp mai này chiến tranh nổ ra, hoặc thiên tai động đất, hoặc người ngoài hành tinh tấn công… hoặc là vì một lí do nào đấy mà sử sách không ghi lại được cuộc đời anh… Ấy hẳn là một điều hơi hơi đáng tiếc…" Viết gần xong thì máy tính...

Cũ...

Hình ảnh
“Đồ dùng lâu gọi là đồ cũ Chuyện qua lâu gọi là chuyện cũ Người yêu lâu (có) gọi là người cũ (?)… …Rồi đến năm, tháng, ngày, giờ nào ta thành cũ của nhau? Viết mấy dòng đầu rùng rợn vậy để ai đọc được thấy có vẻ lâm li bi đát thôi. Thật ra câu chuyện nó thế này… Tối nay anh ở nhà ăn cơm. Cũng lâu lâu rồi anh không ăn cơm ở nhà giờ này mà thường về nhà lúc mọi người đã ngủ và ăn cơm 1 mình trong ánh đèn bàn học leo lắt kiểu rất là chị Dậu tắt đèn Ngô Tất Tố. Nhưng hôm nay anh ở nhà ăn cơm với bạn đầu bếp đảm đang của gia đình. Xong là đang ăn cơm thì anh có tin nhắn, âm tin nhắn của anh là cái đoạn nhạc mở đầu trò Battle city trên điện tử 4 nút (quen gọi là trò Bắn xe tăng). Ai muốn nghe thì bấm vào đây  nghe cho vui và nhớ về tuổi thơ. Thế là cả 2 ngồi nói chuyện ngày xưa chơi điện tử 4 nút với cả điện tử 6 nút bắn xe tăng, contra, mario, cảnh sát đường phố, bắn vịt, cậu bé 3 mắt, ninja cứu mẹ (chả biết có phải cứu mẹ không vì thật ra chơi mãi không qua được cửa 2) và cả tỉ tỉ nhữn...

Gió lạnh đầu mùa

Hình ảnh
Cho mấy ngày trời bất chợt mưa, gió bất chợt lạnh và người bất chợt… *gì gì đấy nghĩ mãi không biết dùng từ gì*   … Vấn đề đầu tiên là cái note này chẳng phải kiểu tản mạn mây trời non nước cảm xúc lãng đãng man mác buồn khi trời zở lạnh lúc gió mùa về như cái tên bên trên đâu. Đơn giản là anh thích cái tên đấy vì nó là tên một truyện ngắn của bác Thạch Lam – một trong vài nhà văn ưa thích của anh. Thật ra thì trong những truyện của bác Thạch Lam anh thích “Dưới bóng hoàng lan” với cả bộ “Hà Nội băm sáu phố phường” hơn nhưng cái tên “Gió lạnh đầu mùa” thì rất là hợp với thời tiết 2 hôm nay. Về cơ bản là như thế… Mãi đến chiều hôm qua trời mới bắt đầu lạnh. Sự thật thì anh đã kêu ca với một người từ đêm hôm kia, rạng sáng hôm qua, rồi đến tận trưa hôm qua nữa là tại vì sao trời mãi không lạnh để mà đi ăn kem. Và cuối cùng thì chiều hôm qua trời lạnh thật, và anh cũng được đi ăn kem thật. Nói thêm về việc ăn kem cho những ai quan tâm thì kem 35 Tràng Tiền mới mở thêm một quầy t...

Chính đạo…

Hình ảnh
(Bài viết về toàn những thứ bình thường trong cuộc đời anh, đặt cái tên nghe cho có vẻ to tát vậy thôi) Có hai nghề mà khi học thành tài vừa có thể cứu người, giúp đời vừa có thể giết người, hại đời một cách vô cùng hiệu quả, ấy là nghề võ, và nghề luật. Và chẳng biết là duyên hay là nợ, từ nhỏ anh đã có niềm đam mê với cả 2 nghề ấy… Về Luật học… Anh bắt đầu nhen nhóm cái ước mơ trở thành luật sư từ cách đây hơn 10 năm. Cha anh cũng từng có cơ hội học Đại học ngành Luật, nhưng rồi vì lí do này lí do kia mà không thực hiện được, nên nhiều khi anh vẫn hay nói vui với mọi người là đang đi nốt con đường cha anh định đi. Ngày bé, anh thường hay nghe cha kể về mấy chuyện vụ án pháp luật mà cha đi viết bài, chuyện những bài báo của cha góp phần nhỏ giúp người này người kia đòi lại được công lý. Những lúc ấy anh thường mơ ước sau này sẽ trở thành một luật sư, để tự mình đứng ra bảo vệ lẽ phải - giống như một hiệp sĩ, ngày bé anh rất thích hiệp sĩ, thích cái tinh thần cao thượng và phong cách h...

Ký sự tình yêu - Kỳ (rất có thể là) cuối: Thật ra mà nói...

Hình ảnh
"…Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua Là hạt bụi vô tình trên áo Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn…”   - Xuân Quỳnh -   Mấy dòng của cô Xuân Quỳnh. Đặc biệt thích cặp Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ. Đọc thơ bác Vũ, và cô Quỳnh (gọi liều thế mặc dù cô Quỳnh hơn tuổi bác Vũ) cảm giác tình yêu thật đẹp, giản dị, và bình yên. Ừ bình yên, cái ấy mới đáng quý. Nhưng "bình yên" không có nghĩa là "lặng lẽ". Như trong một bài anh từng viết, tìm được khoảng lặng trong cuộc sống thật là đáng quý, nhưng tìm được bình yên trong bão tố thì thật đáng khâm phục. Thật khó để tìm được một tình yêu đầy cảm xúc, đầy màu sắc, với những dại khờ, hi vọng, ngông cuồng; với nụ cười, nước mắt; với những suy tư thật miên man như một người đã sống cả thế kỉ, và cả những ý tưởng trẻ con ngốc nghếch như một kẻ mới lớn rung động vì mối tình đầu… Rồi sau tất cả, mọi thứ lại trở về đúng chỗ bình yên của nó… Cách đây hơn 1 năm, anh bắt đầu những dò...