Bài đăng

Ký sự tình yêu - Kì 2: Người ta yêu nhau rồi người ta không yêu nhau nữa…

Hình ảnh
Một cộng với một thành đôi Anh cộng cô đơn thành biển Nắng tắt mà người chẳng đến Anh ngồi rót biển vào chai - Trịnh Thanh Sơn - Hẳn sẽ có người đọc cái tiêu đề này và thắc mắc yêu đương thế nào mà vừa kì 1 đang còn tỏ tình nắm tay run run cảm xúc dạt dào mà đến kì 2 đã chia tay rồi? Ừ thì tình yêu nó vẫn hay thích một mình một kiểu như thế. Người ta đâu có kí hợp đồng yêu nhau có thời hạn xác định. Mặc dù có một cuốn sách có tựa là “Tình yêu kéo dài 3 năm”, trong đó đại ý là “hóc môn tình yêu” (ai học y cho ý kiến về loại hóc môn này cái) chỉ tồn tại trong khoảng thời gian 3 năm. Trong 3 năm ấy, năm đầu tiên người ta mua đồ, năm thứ 2 người ta chuyển đồ và năm thứ 3 người ta chia đồ… Bản thân anh không tin lắm vào cái chuyện 3 năm ấy. Với anh thì Kì 1 người ta tỏ tình và Kì 2 người ta chia tay. Hết chuyện! À nhân nói về chuyện hợp đồng, tự dưng anh lại liên tưởng “hợp đồng tình yêu” với hợp đồng lao động. Theo quy định của pháp luật thì người sử dụng lao động được kí với người lao độn...

Kí sự tình yêu - Kì 1: Tôi kể người nghe chuyện ngày xưa

Hình ảnh
Cứ bảo rằng yêu có phải đâu Chỉ hơi mên mến lúc ban đầu Chỉ hơi nhơ nhớ khi xa vắng Đừng bảo rằng yêu… ứ phải đâu…:”> Luật không quy định tuổi yêu. Có người yêu sớm, có người yêu muộn. Có người mẫu giáo đã biết nắm tay bạn gái. Có người 20 tuổi chưa biết mùi vị một nụ hôn. Chẳng sao! Đã là lần đầu rung động thì bất phân tuổi tác. Dù lớn dù bé đều thấy cuộc đời bỗng dưng đẹp lạ, ánh nắng bỗng dưng rực rỡ, bầu trời bỗng dưng trong xanh và nụ cười của một người cũng đủ làm một ngày bình thường trở nên ý nghĩa… Ai cũng đã, hoặc cũng sẽ một lần như thế. Để rồi một ngày nhìn lại, nửa thấy buồn cười vì những ngày tháng ngây thơ với những rung động đầu đời, nửa muốn trở về với những kỉ niệm ngây thơ ấy. Ai biết được liệu trong cuộc đời được mấy lần bàn tay bất chợt run lên vì một bàn tay khác, cái giật mình thật khẽ kéo theo một nụ cười không giấu nổi… Yêu thương là cảm giác. Đối với mỗi tình yêu người ta tìm được cho mình một thứ cảm giác. Và người ta gọi chung là yêu thương. Nhưng thực tế...

Kí sự tình yêu: Lời mở đầu

Hình ảnh
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy Không chỉ dành cho một riêng ai… Đã từ lâu, anh ấp ủ ý tưởng viết một bài kí sự nhiều kì về cuộc sống. Rằng thì là cuộc sống vẫn đang đẹp lắm. Rằng con chim vẫn hót. Rằng chiếc lá vẫn xanh. Rằng đời người ai cũng chỉ có một lần, phải sống làm sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, không hổ thẹn vì những năm tháng đã sống hoài sống phí. Nhưng một ngày trong khi lên mạng đọc báo và lượn lờ facebook, anh chợt nhận ra rằng cái chủ đề cuộc sống dường như nó to tát quá, trừu tượng quá, vĩ mô quá. Rồi đập vào mắt anh là những dòng tít nóng hổi không thể cưỡng lại được kiểu như: “Em muốn lên giường!”, “Xin lỗi! Anh chỉ là một thằng gay”, “9x vào nhà nghỉ bán người yêu sang Trung Quốc”, “Thanh niên manh động cướp tiệm vàng vì tình”, “Chàng trai yêu đơn phương 30 năm”, “Thất tình, cô gái nhảy xuống sông Tô Lịch tự vẫn”… Ngày nào cũng đôi ba chuyện như vậy. Nhiều lúc anh tự hỏi, phải chẳng đời sống tình cảm của mình có phần bình lặng quá?... Và để cho cái cuộc sống...

Tinh thần thể dục

Hình ảnh
(Xin phép mượn cụ Nguyễn Công Hoan cái tên bài) Các cụ ta có câu: “Trẻ uống trà, già thể dục” quả không có sai. Mặc dù trà thì nhà trọ anh không có, thậm chí nước lọc cũng lúc có lúc không, nhưng quả thật là anh thí ch những lần về quê (cái quê mà bây giờ có đến 4 thành phố rồi nhưng anh vẫn hay gọi là về quê ấy) ăn cơm xong uống nước chè đàm đạo chuyện nhân tình thế thái với bố v ới mẹ. Rằng cái bữa cơm ăn xong thì kiểu gì cũng phải có nước chè xanh bố một cốc mẹ một cốc con một cốc. Xong xuôi phần nước chè xanh thì bố mẹ anh lên sân thượng hóng gió tập thể dục còn anh dính mặt vào màn hình máy tính. Thôi coi như tuổi còn trẻ, sức còn dài, vài chục năm nữa (nếu còn sống) tập cũng chưa muộn… Mỗi lần đi ra công viên, ngày xưa với người yêu thì anh có thói quen hóng hớt các đôi yêu nhau, bây giờ không có người yêu thì anh có thói quen hóng hớt các cụ tập thể dục. Đơn giản là vì anh thích thế. Và anh nhận ra một điều là thanh niên ra công viên chủ yếu để mà yêu nhau (yêu nhau trong sáng n...

[Thơ thẩn] Chuyện ngày xưa

Hình ảnh
“Anh trở về đúng nghĩa trái tim anh Là máu thịt đời thường ai chẳng có…” Dù thời gian qua, vết thương còn đó Anh vẫn sẽ trở về đúng nghĩa trái tim anh…   Có khi nào ta vội bước quá nhanh Lúc nhìn lại chỉ còn là kỉ niệm Chỉ còn tình yêu trong từng câu chuyện Những câu chuyện bắt đầu bằng “Ngày xửa ngày xưa…” … (…Ngày xửa ngày xưa…) … Có một chiều thu, kẻ đón người đưa, Hạnh phúc đến nhẹ nhàng như cây cỏ Anh đặt trái tim vào bàn tay nhỏ Khe khẽ tiếng cười, khe khẽ tay run… … (…Ngày xửa ngày xưa…) … Có một sớm đông gió rét mưa tuôn Hạnh phúc đến dịu dàng như hơi thở Anh đặt trái tim vào từng trang vở Câu chữ vụng về viết nên cả tương lai… … (…Ngày xửa ngày xưa…) … Có cả những dại khờ, ngốc nghếch chẳng giống ai Có hoàng tử vừa lười vừa dốt Có công chúa đi yêu người không tốt Và còn biết bao vui buồn bắt đầu bằng “ngày xửa ngày xưa…” … Câu chuyện bắt đầu từ ngày xửa ngày xưa Giống cổ tích nhưng vẫn là đời thực Đâu thể chỉ vui chẳng bao giờ buồn bực Nước mắt – nụ cười hình như cũng yêu ...

Bản thân con người em đã là một sự đặc biệt

Hình ảnh
  1…2…3…4…5…6…7… Thật lạ là note đầu tiên khai bút cho năm nay anh lại viêt tặng cho em. Không hẳn là tặng. Vì anh nghĩ sẽ không viết gì ý nghĩa trọng đại đâu. Anh chỉ muốn nói là em thật lạ. Và buồn cười. Như anh từng nói với em đấy, bản thân con người em đã là một sự đặc biệt. Thật khó để nói ra một cách cụ thể... Và mặc dù anh không nghĩ mình là một người diễn đạt tồi. Nhưng sự thực là anh đang viết rất lủng củng và không truyền tải được hết suy nghĩ của mình… Ôi tự dưng lại nổi hứng đi bảo là viết gì cho em :( Đã nói thì phải làm thôi ^^ Viết nhảm cũng được nhỉ? Dù sao thì viết nhảm và spam hòm thư của anh cũng là việc ưa thích của em mà :)) … Đêm nay thật là lạ. Tự dưng ngồi nghĩ vẩn vơ… Anh không muốn đặt tên cho các mối quan hệ. Vì nếu không là gì thì sẽ không có gì để mất. Không tổn thương. Không buồn. Không mệt mỏi. Không gì hết… … Bình yên… À… cảm ơn em vì bức tranh. Mặc dù do chút sơ suất em đã biến anh thành cục than đen nhưng anh vẫn thấy đẹp lắm…. “Có khi nào bình yên...

Hạnh phúc là con đường ta đang đi

Hình ảnh
Hằng năm, cứ vào cuối đông, lá ngoài đường chẳng còn và trên không có mấy đám mây mờ mịt, lòng anh lại háo hức những kỉ niệm lan man của cả một năm dài… Anh không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng anh như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng . (Câu này của bác Thanh Tịnh và chẳng liên quan gì đến note nhưng anh thấy hay hay nên cho vào. Và thật ra 50% câu đầu tiên và 50% câu tiếp sau đây cũng là của bác Thanh Tịnh nốt). Những ý tưởng ấy anh chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi bé anh không biết ghi và ngày nay anh dùng máy tính… Năm 2012 của anh, nói chung là cũng có vài điều đặc biệt như năm 2011 và hẳn cũng có vài sự kiện bất ngờ như năm 2013. Rất vui có, vui có, buồn có, rất buồn cũng có. Mà như đã nói, anh không phải người hoài cổ, nên cái gì đã qua thì cho qua. Kinh nghiệm cũng rút rồi, bài học cũng học rồi, thở dài cũng thở dài rồi, buồn chán uất ức điên loạn mệt mỏi cũng xong hết rồi. Gần đây mỗi lần về nhà anh lại ý thức hơn về thời gi...