Bài đăng

Bản thân con người em đã là một sự đặc biệt

Hình ảnh
  1…2…3…4…5…6…7… Thật lạ là note đầu tiên khai bút cho năm nay anh lại viêt tặng cho em. Không hẳn là tặng. Vì anh nghĩ sẽ không viết gì ý nghĩa trọng đại đâu. Anh chỉ muốn nói là em thật lạ. Và buồn cười. Như anh từng nói với em đấy, bản thân con người em đã là một sự đặc biệt. Thật khó để nói ra một cách cụ thể... Và mặc dù anh không nghĩ mình là một người diễn đạt tồi. Nhưng sự thực là anh đang viết rất lủng củng và không truyền tải được hết suy nghĩ của mình… Ôi tự dưng lại nổi hứng đi bảo là viết gì cho em :( Đã nói thì phải làm thôi ^^ Viết nhảm cũng được nhỉ? Dù sao thì viết nhảm và spam hòm thư của anh cũng là việc ưa thích của em mà :)) … Đêm nay thật là lạ. Tự dưng ngồi nghĩ vẩn vơ… Anh không muốn đặt tên cho các mối quan hệ. Vì nếu không là gì thì sẽ không có gì để mất. Không tổn thương. Không buồn. Không mệt mỏi. Không gì hết… … Bình yên… À… cảm ơn em vì bức tranh. Mặc dù do chút sơ suất em đã biến anh thành cục than đen nhưng anh vẫn thấy đẹp lắm…. “Có khi nào bình yên...

Hạnh phúc là con đường ta đang đi

Hình ảnh
Hằng năm, cứ vào cuối đông, lá ngoài đường chẳng còn và trên không có mấy đám mây mờ mịt, lòng anh lại háo hức những kỉ niệm lan man của cả một năm dài… Anh không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng anh như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng . (Câu này của bác Thanh Tịnh và chẳng liên quan gì đến note nhưng anh thấy hay hay nên cho vào. Và thật ra 50% câu đầu tiên và 50% câu tiếp sau đây cũng là của bác Thanh Tịnh nốt). Những ý tưởng ấy anh chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi bé anh không biết ghi và ngày nay anh dùng máy tính… Năm 2012 của anh, nói chung là cũng có vài điều đặc biệt như năm 2011 và hẳn cũng có vài sự kiện bất ngờ như năm 2013. Rất vui có, vui có, buồn có, rất buồn cũng có. Mà như đã nói, anh không phải người hoài cổ, nên cái gì đã qua thì cho qua. Kinh nghiệm cũng rút rồi, bài học cũng học rồi, thở dài cũng thở dài rồi, buồn chán uất ức điên loạn mệt mỏi cũng xong hết rồi. Gần đây mỗi lần về nhà anh lại ý thức hơn về thời gi...

Bình yên

Hình ảnh
Ngày bé anh có được đọc một câu chuyện như thế này: Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, ở một vương quốc nọ có một ông vua và mụ dì ghẻ và vài chàng hoàng tử và vài nàng công chúa. Ông vua và dì ghẻ đã già nhưng các hoàng tử và công chúa vẫn còn trẻ. Riêng nàng công chúa út rất xinh đẹp hiền lành hay bị bắt nạt nên thường trốn vào rừng dệt vải bằng khung cửi rồi bị gai đâm vào tay và ngủ quên lúc nào không biết, còn chàng hoàng tử út rất tài ba dũng cảm trong một lần xách rìu đi diệt con chó ngao 3 đầu đã vô tình kết bạn với một anh bán rượu xảo quyệt. Bên cạnh ông vua có một lão pháp sư phù thủy rất là độc ác có con vẹt biết nói và một viên quan tể tướng rất là trung thành mỗi tội bị gù. Trong vương quốc còn có 108 vị hảo hán sống trong đầm lầy chiến đấu với cả 40 tên cướp sống trong hang đá. Xa xa trong cánh rừng có 7 chú lùn làm nghề đào mỏ và 1 anh tiều phu chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo… Mọi người sống rất hòa thuận yêu thương nhau và thường viết những câu chuyện v...

Một chuyện tình

Hình ảnh
(Ai có hứng thú với phim Hàn Xẻng thì đọc, ai không có: kéo xuống đọc lời kết rồi kéo lên đọc truyện cũng chưa muộn. Ngắn thôi. Và không hài hước đáp gạch gì đâu)   …Cô đứng thẫn thờ bên thành cầu. Mắt nhìn vu vơ. Nắng chiều xuống và cả dòng sông chưa bao giờ trông buồn như thế. Cô đứng nhìn cảnh vật hồi lâu. Tay xoay xoay một chiếc chìa khóa… Mọi việc diễn ra nhanh quá, dồn dập chỉ trong 2 tuần khiến cô không thể suy nghĩ gì được. Mới đó mà đã 1 năm cô và anh quen nhau… Một năm trước… Anh đến với cô như một sự tình cờ của số phận. Một sự tình cờ, mà có lẽ một đứa con gái mơ mộng như cô cũng chưa từng mơ đến. Một sms cô gửi nhầm số cho anh. Và thế là họ quen nhau. Họ nhắn tin, gọi điện. Cô không tin vào những chuyện tình yêu như thế, anh cũng không. Họ chỉ đơn giản như 2 người bạn, không biết mặt, giống như một trò chơi mà cả 2 đều thấy hứng thú… 6 tháng không biết mặt nhau. Cô thường kể với bạn bè về anh như một hoàng tử hay một hiệp sĩ trong những câu chuyện cổ tích cô thường hay...

Câu chuyện tối Chủ nhật

Hình ảnh
Thường thường thì hai ngày cuối tuần là hai ngày mà người ta ở nhà nghỉ ngơi ăn chơi, không thì người ta đi chơi với người yêu, ôm ấp tâm sự hát hò nhảy múa ngắm sao ngắm zăng ngắm nhật thực nguyệt thực ngắm bóng đèn ngắm chân dài ngắm xe cộ… Nói chung là ngắm đủ các thứ vớ vẩn, miễn sao có người yêu bên cạnh là ngắm được hết… Vào mấy cái ngày trời rét căm căm thế này mà mấy đôi yêu nhau lôi nhau ra sân vận động ngồi chỉ tay lên zời “ồ trăng đêm nay sáng quá” “ồ zời nhiều sao quá” “ồ đám mây kia đẹp quá” … thì nói chung là cũng lãng mạn… Anh thì anh không có người yêu. Anh cũng không có cái thú ngắm trăng thưởng nguyệt, làm thơ uống rượu… Nhưng buổi tối hôm nay của anh cũng lãng mạn chả kém gì tiểu thuyết… Tối nay anh quyết định làm quen một bạn gái xinh xinh ở clb. Mà không hiểu làm sao dạo này bạn ấy hay đứng nói chuyện với một thằng. Nói chung là nói chuyện thì cũng bình thường thôi, nhưng mà tính anh là cứ phải rõ ràng. Thế là anh chải chuốt lại đầu tóc, chỉnh đốn lại quần áo, ...

[Thơ thẩn] Vui cười lên!

Hình ảnh
Mấy hôm nay trời lạnh Bạn mình ai cũng buồn Đêm khóc nhè ngủ muộn Sáng xị mặt ra luôn Mình biết nói gì hơn Bạn đừng buồn bạn nhé! Đôi tay mình chẳng khỏe Vẫn kéo bạn đứng lên Đôi chân mình chẳng bền Vẫn bước đi cùng bạn   Cuộc đời nào vô hạn Ai biết được ngày sau Hạnh phúc trôi qua mau Bạn đừng buồn bạn nhé!   Này trời xanh nắng nhẹ Này gió thổi mây bay Này hơi ấm bàn tay Này nụ cười ánh mắt   Này cái ôm thật chặt Này giọng nói thật hiền Này… bao nhiêu thứ liền Làm sao mà bạn chán…   Cuộc đời về cơ bản Chẳng có gì phải buồn (Còn nếu cứ thích buồn Thì lên cầu rẽ phải…)   Nhiều lúc mình nhìn lại Ừ, mình cũng biết buồn Mình cũng biết khóc luôn Biết thở dài lặng lẽ…   Nhưng  giờ mình còn trẻ Cuộc đời mình còn dài Mình còn cả tương lai Buồn làm gì cho mệt…   Nỗi buồn rồi sẽ hết Cơn mưa rồi sẽ qua Thời gian sẽ xóa nhòa Chỉ niềm vui còn mãi   Tính mình hay lải nhải Nói những chuyện không đâu Đọc xong có nhức đầu Nhưng không buồn nữa nhỉ?   M...

Một buổi chiều ít nắng và nhiều gió

Hình ảnh
  Sáng anh bị đánh thức dậy lúc 9h vì một tin nhắn. Ngắn gọn mấy kí tự: “>:D< ”. Anh cười... Xong trùm chăn ngủ tiếp. Mấy hôm nay anh hay mơ một giấc mơ giống nhau, lặp đi lặp lại. Cuối cùng sáng tỉnh dậy anh hay có thói quen lấy điện thoại xem giờ và xem tin nhắn. 12h anh ngủ dậy. Lại một tin nhắn nữa: “Bánh khúc của bạn đâu? :-< ”. Anh lại cười… Cũng có thời, anh hay mua cái này cái kia cho người khác… Bây giờ, về cơ bản tự thấy mình là một thằng Vô Lại, nên cũng tự cho phép mình quên đi cái thói quen quan tâm người khác :)) … Trưa cắm nồi cơm ăn. Mang ít tôm kho từ nhà lên, ăn mấy bữa cũng gần hết rồi. Tôm Hạ Long, tôm Mẹ kho… ngon kinh dị… Tự nhiên chiều nay muốn viết gì đấy thật hiền, thật sâu sắc, thật ý nghĩa… Viết gì đấy mà thật nhiều người đọc xong thấy đồng cảm, thấy rung động… Muốn viết về lần ngồi quán nước, nghe mấy người bán rong kể chuyện với nhau. Muốn viết về tối qua dừng lại mua bánh mì, đứng mấy phút mà thấy hơn chục xe máy lai 3, chở toàn mấy chị chân d...