Bài đăng

Nhật ký nghỉ hè 7

Hình ảnh
Mấy hôm nay tự dưng lại thích đi lượn lờ ngoài đường. Chiều hôm trước lấy xe đi vòng vòng quanh thành phố chụp ảnh. Đi qua toàn kỉ niệm. Có những chỗ chắc phải vài ba năm rồi chẳng đến. Cũng chẳng có gì thay đổi, nhắm mắt lại vẫn có thể hình dung ra nhiều điều, như chỉ vừa mới hôm qua… … Một người bạn cũ nói thích mình của ngày xưa, hồi ấy mình “nhẹ nhàng” (nguyên văn từ mà bạn ấy dùng). Ô thế là cũng có thời mình từng nhẹ nhàng cơ đấy… Mình cũng chẳng hiểu nghĩa 2 từ “nhẹ nhàng” mà bạn ấy nói là thế nào… Nhưng chắc là không phải như mình bây giờ… Sáng qua cũng có người bảo mình sao dạo này hiền thế… Cười. Chắc do về nhà lâu, tu tâm dưỡng tính… Mà cũng chẳng biết được…. … Tối qua nghe mấy chuyện tình yêu tình báo. Tự dưng muốn viết cái gì đấy nghiêm túc về cuộc sống. Dạo này mình nói chuyện với mọi người, toàn phải thêm vào câu “Đùa đấy”. Không biết do mình không biết đùa hay do mọi người nghiêm túc quá… Mà có khi không cợt nhả nữa nên người ta mới nói mình hiền… Mọi người cứ thích ngh...

Nhật ký nghỉ hè 6

Hình ảnh
Mình đang ngồi nghe “Hòn đá cô đơn”. Bài này hồi mình học cấp 2 thấy nhiều người thích nghe, cùng với bài “Tuổi hồng thơ ngây” (mà phải đúng cái bản có anh vừa đánh ghita vừa hát ấy). Lâu lâu nghe lại cũng hay. Thật ra là cũng quên xừ cái bài này rồi, chỉ là do tối hôm trước nằm nhắn tin, có người nói với mình, nguyên văn thế này: “Cứ mỗi lần ngồi 1 mình, nghe bài Hòn đá cô đơn là lại nhớ đến Long, là bài hát đầu tiên mà Long gửi, là lần đầu tiên biết nghe nhạc trẻ là gì, bây giờ vẫn thích nghe, nhưng phải đúng cái bài mà có thằng vừa đánh đàn vừa hát ấy. Hồi mới chia tay, lần nào nghe cũng khóc.”. Giật mình. Những tin nhắn gửi đi thật dài. Hai kẻ - chẳng còn thân thiết cũng chẳng phải xa lạ. Chỉ thấy trong lòng vẫn ít nhiều còn những cảm xúc khó đặt tên. Lần đầu tiên có người hỏi mình có trách người ta không. Cười. Trách gì. Sau ngần ấy thời gian, khi tất cả những sóng gió rồi cũng qua, lại thấy ấm lòng khi đọc được dòng tin: “Hồi ấy, … thích Long thật lòng, thật đấy” . Ừ... hồi ấy......

Nhật ký nghỉ hè 5

Hình ảnh
  Phù… Cuối cùng thì mình cũng có thể ngồi nghe nhạc và viết vài dòng nhật ký nghỉ hè. Hôm nay nhà mình mất điện từ sáng đến 7h tối mới có. Thế là được một ngày không tivi, không máy tính… Cũng làm được mấy việc hay hay… Mình dành ½ buổi sáng để nằm trong phòng khách và rên rỉ mấy bài nhạc vàng ảm đạm và ½ còn lại để gào thét mấy bài rock của Bức Tường… Thật tốt vì hàng xóm có vẻ không nghe thấy… Mà thật ra mình hát cũng không tệ lắm đâu… ... Trưa nóng lại leo lên tầng ba trải đệm ra giữa nhà nằm nghịch. Đầu tiên là lôi album ảnh gia đình ra xem lại, tìm được vài tấm từ hồi cấp 2. Ôi cái hồi cấp 2, nhiều kỉ niệm, toàn những chuyện trẻ con zở hơi mà cũng bao nhiều cái để nói. Xem lại đống ảnh lớp…cười… Nghịch ảnh chán lại lôi điện thoại ra. Nhưng mình cũng chẳng biết nhắn tin cho ai. Nhiều lúc cứ nghĩ nghĩ nhắn nhiều người ta lại thấy phiền. Thôi thì nhắn cho một người cả năm chẳng nói chuyện bao giờ - một người bạn đã quen từ lâu, thế mà hóa ra lại vui… Nhắn tin chán lại lôi sách r...

Nhật ký nghỉ hè 4

Hình ảnh
Đang nghe Hòn đá cô đơn, hồi mình học cấp 2 thì bài này đang hot. Tự dưng hôm nay nghe lại cũng hay hay. Lẩm nhẩm “ta ôm một chút đau thương thôi…”. Hát vậy chứ đau thương ai lại muốn ôm… Muốn ôm người thôi… … Đêm qua mình có một cuộc trò chuyện lạ lạ với một bạn gái quen quen. Câu chuyện bắt đầu thế này: Gái: chán qá Lạc: nghe nhạc đi Lạc: ngắm bầu trời đêm đi Gái: xem xxx đi … Đoạn sau thế nào thì để mọi người tự hình dung. Mình không giỏi kể mấy chuyện kiểu này… … Hôm nay mình lại dậy sớm, 8h đã có mặt dưới nhà. Trời mưa rả rích mà mẹ vẫn chịu khó đi mua đồ ăn sáng. Ngồi bó gối ngay ngoài thềm, nhìn mấy hạt nước mưa rơi rơi… Tự hát một đoạn nhạc của Bức Tường, một ngày chẳng muốn để ai giống mình. Chợt nhận ra là mình đã bao giờ giống ai đâu... … Hôm nay xem một chương trình tivi nói về thời trang bikini. Giờ mới biết bikini là tên một hòn đảo mà trước đây người ta từng thử vũ khí hạt nhân. Áo tắm và bom hạt nhân, thật là liên quan quá… Dù sao mình vẫn thích con gái mặc quần sooc ng...

Nhật ký nghỉ hè 3

Hình ảnh
Sau 3 ngày bị ốm bạn Lạc Rang đã trở lại và bớt vô lại đi rất nhiều :”> Tình hình là mấy ngày vừa rồi cũng có vài chuyện hay hay. Ngày ốm đầu tiên… Hôm đầu tiên bị ốm mình nằm dài ở nhà. Chẳng facebook chẳng yahoo chẳng điện thoại, nói chung cả ngày chỉ nằm xem ti vi một cách rất chi là tự kỉ. Mà ngay đến cái ti vi cũng góp phần vào cái sự tự kỉ của mình bằng cách chiếu toàn những phim có cảnh… hôn nhau… Ngay đến cái phim hoạt hình gì có 2 cái ấm nước chè chúng nó cũng hôn nhau… Còn mình nằm ôm gối… Tối hôm đấy có bạn gọi điện cho mình. Nghe tin mình ốm bạn ý rất vui… Cười khanh khách suốt. Cơ mà có người gọi điện nói chuyện rồi cười với mình là được rồi… Mình cũng chả dám đòi hỏi như trong phim… Ngày ốm thứ hai… Mình bắt đầu quen dần với việc dậy sớm (sớm lúc 8h sáng). Người vẫn đau ê ẩm và quay cuồng còn hơn say rượu… Bật máy tính xem có ai nhớ đến mình sau 1 ngày mình mất tích không? Đúng như mình dự đoán… … Quay lại với tivi. Hôm nay rút kinh nghiệm không xem phim nữa để tránh c...

Nhật ký nghỉ hè 2

Hình ảnh
Ngày 2 tháng 7 năm 2012 Nên bắt đầu thế nào nhỉ? Bao giờ viết những dòng đầu tiên cũng là khó nhất. Thôi thì cứ viết giản dị và “dễ đọc” như một người bạn nói với mình… Dạo này tính tình hiền lành và “tử tế” hơn nhiều… … Đêm qua hình như bão về. Sấm chớp mưa gió ầm ầm. Bật quạt đắp chăn nằm nhắn tin. Cũng phải gần năm rồi chẳng biết cái cảm giác nằm nhắn tin rồi cười một mình như thằng zở hơi như thế. Cũng vui… … Sáng nay dậy người đau ê ẩm. Đau cổ, đau lưng và hai đầu gối. Đau nguyên từ đầu cho đến chân… Dấu hiệu của sắp ốm. Buồn cười, ở trên Hà Nội vật vã nắng mưa ăn ngủ thất thường thì chả sao, về nhà lần nào cũng ốm. Cũng có thể do hôm qua sang vườn nhà hàng xóm đào củ chuối cho mẹ xào lươn. Bố nói đúng, đào cái này phải dùng đầu óc và kinh nghiệm. Mà mình thì cũng lâu lâu rồi toàn dùng đầu óc để nghĩ những thứ không đâu, còn kinh nghiệm đào củ chuối thì… Thôi thì làm việc theo phong cách trâu bò, cứ phang xà beng với cuốc rồi bẩy lên, hì hục mãi rồi cũng được. Kết quả là trưa nay ...

Ờ!

Hình ảnh
(câu cửa miệng của anh khi gặp những vấn đề không muốn tranh cãi)   “Gã trai viển vông và thất bại” Bác Lưu Quang Vũ ngày xưa tự nhận mình như thế Anh Phan An ngày nay cũng tự nhận mình như thế Anh chẳng dám đặt mình lên cao Giữa một nhà thơ lớn và một nhà văn trẻ… Nhưng “viển vông” và “thất bại” Ngẫm cho cùng cũng to tát lắm đâu…  ... Anh một ngày cũng nghĩ những chuyện đâu đâu Rằng Trung Quốc ngày mai sang Việt Nam “du lịch” Rằng Ơ rô khiến đêm nay chẳng còn tĩnh mịch Cầu Bãi Cháy vừa rồi hai bác nhảy xuống sông…   À cũng có những chuyện đời thường ít ít viển vông Kiểu như sáng nay kem đánh răng đã hết Sáu tháng nữa là nhà mình đón tết Bằng này năm sau lại là tháng 7 nữa rồi…   Có lạ gì đâu ngày tháng vẫn cứ trôi Ăn uống, ti vi, ngủ nghê, máy tính Nhìn cuộc đời như nhìn qua tấm kính Tặc lười… ờ thì… mặc mje có làm sao…   Những lúc muốn cuộc đời kịch tính lên cao Anh bớt niềm vui này để tìm về đam mê khác Bỏ DotA một vài ba tháng Lượn phố lượn đ...