Tản mạn đầu đông
Hôm nay trời phụ lòng người. Lâu lắm mới có một hôm anh… chải đầu trước khi đi học. Thế mà trời lại mưa :-< Kết quả là anh bước vào lớp với quả đầu ướt lẹp nhẹp. 8h tối. Đạp xe về. Gió lạnh như mùa đông vậy. Tự dưng nhớ cái thời cách đây 3 năm. Cái lần đầu tiên nảy ra ý tưởng viết lách. Lần đầu ấy... Định về nhà sẽ viết cái gì đấy thật nhẹ nhàng bay bổng. Nhưng lại thôi. Đành để bay bổng cho ngày xưa vậy… Post lại vài dòng cảm xúc của 3 năm trước… Bài tản mạn đầu tiên anh viết... Lạnh một chút cho tâm hồn tỉnh lại Chỉ sợ lòng mình, ai sợ gió đông… -Lạc Rang- Mùa đông nắng ít, mưa ít, lúc nào cũng chỉ có gió, trời ảm đạm nhợt nhạt, lầm lì với gió… Tháng 10, học túi bụi, ừ thì sắp thi học sinh giỏi rồi mà (học sinh giỏi cơ đấy ^^). Chán cũng phải học, không muốn cũng phải học, không hiểu gì cũng… cứ học. Thời gian trôi nhanh quá! Các thứ chồng chất lên nhau, không kịp hiểu. Rồi bất chợt chiều nay.... gió lạnh… Có phải gió mùa đông không nhở? Chẳng biết! Chỉ biết là gió se se lạnh, khô...