Bài đăng

Tản mạn đầu đông

Hình ảnh
Hôm nay trời phụ lòng người. Lâu lắm mới có một hôm anh… chải đầu trước khi đi học. Thế mà trời lại mưa :-< Kết quả là anh bước vào lớp với quả đầu ướt lẹp nhẹp. 8h tối. Đạp xe về. Gió lạnh như mùa đông vậy. Tự dưng nhớ cái thời cách đây 3 năm. Cái lần đầu tiên nảy ra ý tưởng viết lách. Lần đầu ấy... Định về nhà sẽ viết cái gì đấy thật nhẹ nhàng bay bổng. Nhưng lại thôi. Đành để bay bổng cho ngày xưa vậy… Post lại vài dòng cảm xúc của 3 năm trước… Bài tản mạn đầu tiên anh viết... Lạnh một chút cho tâm hồn tỉnh lại Chỉ sợ lòng mình, ai sợ gió đông… -Lạc Rang- Mùa đông nắng ít, mưa ít, lúc nào cũng chỉ có gió, trời ảm đạm nhợt nhạt, lầm lì với gió… Tháng 10, học túi bụi, ừ thì sắp thi học sinh giỏi rồi mà (học sinh giỏi cơ đấy ^^). Chán cũng phải học, không muốn cũng phải học, không hiểu gì cũng… cứ học. Thời gian trôi nhanh quá! Các thứ chồng chất lên nhau, không kịp hiểu. Rồi bất chợt chiều nay.... gió lạnh… Có phải gió mùa đông không nhở? Chẳng biết! Chỉ biết là gió se se lạnh, khô...

Nơi mùa thu bắt đầu (Phần 2)

Hình ảnh
Hôm nay mưa từ sáng. Mưa phùn. Bẩn và ảm đạm. Nhưng tâm trạng anh nói chung không tệ như tình hình thời tiết này. Anh cảm thấy lòng nhẹ nhõm, chắc do lúc chiều vừa đi vào ngôi chùa gì gì ấy  ở trong trường ĐH Sư phạm ấy, cảm giác bình yên lạ. Muốn viết một cái gì đấy thật là lãng mạn, thật là bay bổng, với mưa, với gió, và lá vàng, và mùa thu lạnh lạnh cô đơn. Nói chung là muốn viết kiểu chuyên nghiệp ấy. Nhưng chẳng hiểu về đến nhà bật máy tính, bật yahoo lên, thấy list vắng vắng, để ý thấy group Physics Class có mỗi 1,2 người onl. Bỗng dưng muốn viết cái gì đấy cho chúng nó. Cho 3 năm cấp 3 đặc biệt. Viết cho từng đứa, từng đứa một. Không sót một đứa nào cả. Đơn giản vì anh ấn tượng với tất cả, không sót một đứa nào. Vậy thôi…     Nơi mùa thu bắt đầu (phần 2) (Tặng những VL-er với tất cả những gì VL nhất =)) ) Lớp anh có tổng cộng 34 người, theo quy định nhà trường là 35 nhưng có một đồng chí thi đỗ nhưng không học nên còn 34: 4 nữ + 30 nam (“nhiệt tình + ngu dốt”...

Bạn Zoe của anh

Hình ảnh
A nh có một người bạn, mọi người gọi tên thân mật là “Zoe”, anh gọi thân mật là "mày". Anh gọi thế vì anh không biết cái từ Zoe kia phải đọc là Gioe, Dâu hay Dô-y hay gì gì nữa? Anh cũng chả rõ lắm từ đấy nghĩa là gì. Nhưng trong một hoàn cảnh trang trọng và nghiêm túc và tình cảm và sâu sắc chân thành và bla bla bla như thế này. Anh sẽ gọi bạn anh là Zoe (anh đọc là Roe). Thật ra cách đây tầm 1 năm anh đã định viết 1 bài về Zoe, nhưng viết được nửa lại bỏ. Thôi giờ anh viết lại… Giống như bao người khác, anh có những người bạn không thân, những người bạn thân và những người bạn rất thân. Thêm vào đó, anh có thêm bạn Zoe. Anh biết Zoe từ năm học lớp 6, tức là tính đến nay anh chơi với Zoe được 8 năm. Một khoảng thời gian tương đối dài để một người hiểu về một người. Nhưng sự thật là anh phải mất đến 5,6 năm không hiểu gì về Zoe cả, đơn giản là vì anh không chơi với Zoe. Thế nên anh sẽ chỉ nói về vài năm trở lại đây, khi mà anh với Zoe bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Khi mà anh ...

Chuyện trong căng-tin

Hình ảnh
Trường anh có một cái căng-tin nho nhỏ, chiếm hết toàn bộ tầng 1 của nhà K6. Nói chung căng-tin sạch sẽ thoáng mát, chỗ ngồi rộng rãi, đồ ăn cũng được, mỗi tội đắt. Căng-tin trường anh lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp. Giờ nghỉ giữa tiết đông người, vào lớp rồi cũng vẫn không vắng. Năm nay anh ít ngồi uống nước trong căng-tin hơn năm ngoái. Đơn giản vì năm nay anh toàn đi học một mình, chả quen ai, mà vào căng-tin ngồi một mình thì anh không thích. Nhưng có nhiều lúc ngồi ghế đá sân trường mãi cũng chán, anh xách cặp vào căng-tin, tìm một góc nào đấy ngồi đợi đến giờ lên lớp. Thỉnh thoảng anh cũng gặp được vài chuyện thú vị, đặc biệt thú vị khi anh là nhân vật chính của mấy cái chuyện đấy…   Anh không thích phim Hàn Quốc nói riêng và các thứ liên quan đến Hàn Quốc nói chung. Vì thế nên anh ưu ái đặt cho nó cái tên Hàn Xẻng :-“. Có điều anh không thích không có nghĩa là anh không biết gì về phim Hàn Xẻng đâu nhé. Anh biết là phim Hàn Xẻng thì tình cảm lãng mạn thôi rồi. Thường là...

Chuyện linh tinh ngoài chợ

Hình ảnh
Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa… - Xuân Quỳnh - Hôm nay tiện đi học về anh đi chợ mua rau. Thật ra thì ngày nào anh cũng đi chợ mua rau chứ không riêng gì hôm nay. Nhưng hôm nay anh mua sớm hơn mọi ngày. Và hôm nay cô bán rau cũng dọn gánh hàng ra sớm hơn mọi ngày. Từ khi lên Hà Nội đến giờ anh toàn mua của cô. Cô không ngồi bán trong chợ mà ngồi một mình một chỗ ở ngay đầu ngõ nhà anh. Mua mãi rồi cũng thành quen. Anh cũng hay lê la chuyện này chuyện kia. Cô biết anh người Hạ Long, sinh viên Luật. Anh biết cô dân Nam Định, có 2 con đang học Đại học. Đại khái câu chuyện thường diễn ra trong 2,3 phút và xoay quanh mấy chủ đề kiểu như: “rau hôm nay đắt thế cô?”, “ừ mấy hôm nay mưa to rau đắt con ạ, mà cô bán rẻ cho”. Tính anh cũng hay chuyện. Ai quen anh chắc đều biết là anh có thể liệt vào hàng nói lắm. Anh hay hỏi cô mấy cái rau cỏ linh tinh này nấu thế nào, cô hay kể lể chuyện mấy mẹ con tối qua vừa nấu nồi canh to với đống rau bán ế… ...