Bài đăng

Thu về

Hình ảnh
Nó chưa từng thích mùa thu. Nó cũng chẳng để ý khi nào trời sang thu. Nói văn vẻ ra thì nó lạnh lùng với mùa thu lắm. Nhưng hình như mùa thu có chút gì như duyên nợ với nó (có lẽ nợ nhiều hơn duyên). Đã thế mùa thu lại vờ như  không hiểu, cứ thích khiến nó phải để ý, phải suy nghĩ, phải nhớ nhung… Mưa... Chẳng phải tầm tã như mưa rào mùa hạ. Mưa bay bay, hạt nhẹ nhẹ. Mưa đủ để ướt đường, ướt áo, ướt tóc… Mưa đủ để nửa muốn mang ô nửa muốn che quyển vở lên đầu mà chạy ù đi cho xong chuyện. Sáng bước chân ra cửa thấy trời mưa, thấy lạnh lạnh. Lâu lắm rồi mới có cái cảm giác mưa mưa lành lạnh như thế. Bỗng dưng muốn có người đi cùng cho vui ^^ Mùa thu dễ làm cho người ta buồn. Không phải trách mùa thu đâu nhé! Vì người ta buồn tự do người ta nghĩ ra thôi. Nhưng nhiều lúc buồn vô cớ (thật ra là có cớ nhưng không muốn thừa nhận), để rồi lại đổ lỗi cho mùa thu… Lạnh… Thà rằng lạnh cắt da cắt thịt như mùa đông đi lại hay. Nhưng mùa thu không như thế. Mùa thu se se lạnh, đi vào lòng người ...

[Thơ thẩn] Đi tìm hạnh phúc

Hình ảnh
Mọi người đi tìm hạnh phúc. Từ xa xưa và đến mai sau Họ đã tìm, và đã thấy Chúng ta sống hạnh phúc Khi ăn ngon mặc đẹp Tổ tiên ta sống hạnh phúc Khi ăn no mặc ấm Vậy ai là người hạnh phúc hơn ai ?   Mọi người đi tìm hạnh phúc Từ người giàu đến người nghèo Họ đã tìm, và đã thấy Người giàu sống hạnh phúc Khi nhiều tiền Người nghèo sống hạnh phúc Khi có tiền Vậy ai là người hạnh phúc hơn ai ?   Nhiều người nói mình là người hạnh phúc nhất Nhưng hạnh phúc đâu ai nhìn thấy được, Đơn giản là tìm, và biết mình đạt được. Vậy thôi… *** Anh và Em đi tìm hạnh phúc. Từ lúc bé đến lúc lớn Hai con đường, hai mục tiêu Ta đã tìm, và đã thấy   Cho đến một ngày, Vô tình… Ta nhận ra: Hạnh phúc là khi Anh và Em chung đôi… ...trên con đường đi tìm hạnh phúc của hai ta...   Bãi Cháy, ngày 15 tháng 2 năm 2010 Lạc Rang          

Một ngày có cả gió và nắng

Hình ảnh
Đợt rét đầu tiên của mùa đông năm nay. Lạnh. Tối qua đi một mình ngoài đường. Gió thổi vu vơ, nghĩ linh tinh đủ chuyện. Những chuyện đã qua… ngẫm lại… mỉm cười… có nhiều tình cảm không phai nhòa theo năm tháng… … Nghĩ về gia đình…  Nếu có một nơi ấm nhất trên thế gian mỗi khi mùa đông đến thì đấy là ở trong gia đình mình. Dù giàu, dù nghèo, nhà trí thức hay nông dân, niềm hạnh phúc được quây quần bên nhau có lẽ suốt đời ta không quên được. Hạnh phúc là những tối nằm nghe gió thổi bên ngoài, ăn bắp ngô luộc, nói chuyện đông tây kim cổ. Hạnh phúc là một thời tuổi thơ mong có quần áo mới, được mẹ ôm ấp trong lòng… Mỗi khi gió đông về, dẫu lạnh, vẫn biết có một nơi ấm áp luôn chờ đợi… … … Nghĩ về bạn bè…   Ấy là những ngày tụ tập đi chơi trong cái lạnh cắt da của một ngày mùa đông. Áo khoác to sụ, mũ trùm kín đầu, rủ nhau đi lang thang khắp phố, ăn cái này cái kia đến khi hai tay lạnh cóng mới chịu về nhà. Lời nói, tiếng cười hòa trong gió. Ấy là những tối đến nhà nhau h...

Cho Nỗi nhớ

Hình ảnh
Tự dưng được đọc đoạn SMS: "Anh ạ! Em nhờ bưu điện gửi đến anh một món quà. Đó là nỗi nhớ của em dành cho anh lúc này. Nhưng thật tiếc họ đã từ chối. Họ nói nó quá lớn ko thể gửi đc. Um, em phải làm sao đây?" ...(cười)... Nỗi nhớ đo bằng gì nhỉ? Em ạ! Nỗi nhớ… …đo bằng kỉ niệm. Từ khi quen em anh mới hiểu thế nào là nhớ. Nhớ vì những lí do rất đỗi bình thường: - Sao ánh nắng hôm nay giống khi anh và em chung bước? - Sao mưa buồn như lúc phải xa nhau? - Sao hành lang chẳng thấy bóng em đâu? Anh cứ nghĩ vu vơ để rồi anh lại nhớ… Em ạ! Nỗi nhớ… …đo bằng thời gian. Mỗi lúc xa em anh mới hiểu thế nào là nhớ/ Thời gian dạy anh trân trọng phút bên nhau: - Bới 1 ngày không em, 24 tiếng bỗng thật lâu. - Bởi 1 tuần không em là 7 ngày dài nhất - Bởi 1 tháng không em gồm 4 tuần bất tận Đơn giản là thời gian bị nỗi nhớ đong đầy… Em ạ! Nỗi nhớ… …đo bằng tình yêu. Phải chăng tình yêu là ngọn nguồn nỗi nhớ? Câu hỏi ấy nhiều lần anh trăn trở Để đến giờ, anh hiểu, nhớ là yêu… Em ạ! Nỗi nhớ… …n...

Lại một mùa lá rụng…

Hình ảnh
  Viết tặng cho mình hay viết cho ai ? Mùa thu vẫn thế, thu vẫn là thơ, là nhạc, là tâm hồn của trời đất, là nỗi buồn của lòng người. Phải, nỗi buồn. Năm nay thu vẫn buồn. Vẫn mang mác, vẫn lành lạnh như ai đấy đang hờn dỗi. Dẫu biết trước như thế, nhưng bất chợt chiều nay, thu đến bất ngờ quá, đem theo những nỗi buồn ‘không thể gọi thành tên’. Lặng lẽ như mùa thu, nỗi buồn thấm vào tâm hồn, để giọt nước mắt hiếm hoi rơi lúc nào không rõ… Mùa thu bắt đầu với hoa sữa. Hoa sữa, ấy là một trong những đặc điểm quen thuộc của mùa thu. Hoa có cái mùi hương ngây ngất, lúc nồng, lúc thoảng. Có người chưa một lần để tâm tới hương hoa sữa. Nhưng hình như lại có duyên nợ với hoa (là duyên hay là nợ ?). Những chuyện vui buồn vào mùa thu lạ thay thường bắt đầu bằng một câu chuyện về hoa sữa, hay đơn giản chỉ là một câu nói về hoa sữa. Chuyện vui, hẳn là duyên. Chuyện buồn, đành là nợ… Thế nên dù không để tâm tới cái thứ hoa đặc trưng của mùa thu ấy, ta vẫn hay nghĩ đến, hay nhắc đến như một kỉ ...

[Truyện ngắn] Đêm mưa trên phố

Hình ảnh
Thùy bước thật nhanh về phía chiếc xe, nổ máy rồi phóng vụt đi. Bỏ lại Phúc lặng lẽ nhìn theo. Một cảm giác vừa buồn vừa bực làm Phúc không biết làm gì để giữ Thùy lại. Đây là lần cãi nhau lớn nhất kể từ khi họ yêu nhau. Thùy đòi chia tay rồi vùng vằng bỏ đi. Lí do cụ thể là gì, chẳng ai biết. Nhưng hẳn có liên quan đến tính giận hờn, cố chấp của cả hai… Đêm đã khuya. Thùy dong xe chầm chậm trên phố, cố không nghĩ về Phúc, về chuyện cãi cọ tối nay, nhưng những lời nói, những hình ảnh ấy cứ hiện lên trong tâm trí cô. Chưa bao giờ Phúc nặng lời với cô như vậy. Xưa nay, cô luôn tự cho mình là đúng và người xin lỗi trước đều là Phúc. Trời bắt đầu đổ mưa. Gió lành lạnh. Thùy càng bực hơn. Cô chỉ mặc chiếc áo mỏng và không đem theo áo mưa. Mưa ngày càng nặng hạt. Đường vắng. Cũng có vài cây to ven đường có thể trú được song Thùy muốn nhanh về nhà ngủ. Ngày hôm nay với cô đã quá đủ mệt mỏi và đen đủi. Nhưng vận đen chưa dừng lại ở đó: chiếc xe của Thùy đột nhiên chết máy! Thùy chực khóc, ...

Cái cổ và sự chờ đợi

Hình ảnh
Lưu ý: các kiến thức khoa học trong bài hoàn toàn là... tự nghĩ ra. Trước hết xét dưới góc độ khoa học (mình thích gọi là sinh trưởng học hơn ^^). Con người ta có 7 đốt sống cổ, trẻ em khi sinh ra thì cổ dài tầm vài phân (chắc thế vì cái này hồi bé quên không đo ^^), đến tuổi thiếu niên (tức là tầm 10-15 tuổi) thì dài ra thêm một tí (chắc tầm vài phân nữa ^^), đến tuổi thanh niên (16-18 tuổi) thì đã dài hơn 10 phân (thằng nào đặc biệt lắm thì gần 20 phân). Vậy là cổ con người ta có khả năng dài ra thật, nếu tính lúc mới sinh cổ dài 5cm, lúc 16 tuổi cổ dài 15cm, có nghĩa là trong 16 năm cổ đã dài ra 10cm -> trung bình mỗi năm cổ dài 1,5cm -> trung bình mỗi tháng dài 0,125cm -> mỗi tuần dài 0,03125cm -> mỗi ngày dài 0.0044642857142857142857142857142857 cm ( xấp xỉ 0,005 mm/ngày). Đối với những người bình thường thì sự phát triển này có giới hạn độ tuổi (vì nếu không thì người thọ 80 tuổi sẽ có cái cổ dài.... 1,2m). Và chắc đa phần mọi người là phát triển bình thường (ai khô...